Tôi là Phạm Anh Duy

Duy Lương y, cái tên không nói lên tất cả. Nhưng với tôi nó chất chứa nhiều cảm xúc. Cái ngày mà tôi bước chân vào khoa Đông y của trường Đại học Y dược thành phố Hồ Chí Minh, khoác lên mình tấm áo blouse của một người Thầy thuốc, tôi tự đặt cho mình cái tên như thế vì cảm thấy hai chữ Lương y sẽ gắn chặt với cuộc đời tôi kể từ đây và nhắc nhở bản thân mình phải cố gắng học hành để sau này trở thành một thầy thuốc tốt,giúp đỡ với bệnh nhân với tất cả tấm lòng, không toan tính vụ lợi, không làm trái với lời giáo huấn của Y tổ, và lấy việc chữa bệnh giúp đời làm lẽ sống.

Và cứ thế tôi ra sức học và sống trọn vẹn với phương châm đó. Sau khi ra trường tôi theo học và làm với 2 người thầy là Lương y Nguyễn Công Đức và Lương y Trần Duy Linh, và tôi chính thức trở thành một Lương y chữa bệnh cho mọi người khi tôi tham gia chữa bệnh từ thiện tại chùa Lộc Uyển.

Thế nhưng cuộc đời tôi rẽ lối khi tôi hiểu ra một điều. Một điều mà với cương vị của một người thầy thuốc tôi không thể “chữa” hết cho bệnh nhân được.

Cái suy nghĩ lạ lẫm này xuất hiện khi tôi đang châm cứu cho một bệnh nhân ở trong chùa, bà cụ già bán vé số, mỗi ngày bán chỉ đôi chục tấm vé số mà mỗi lần đến chữa bệnh khi thì xách theo nải chuối, bọc trái cây để mời chúng tôi ăn, cứ mỗi lần chúng tôi từ chối nhận thì bà cười xòa và buộc miềng  “các cô chú ăn đi cho có sức mà chữa bệnh, bà già rồi đâu có ăn bao nhiêu” …

Nghe  lời nói mộc mạc và chan chứa tình cảm của bà đã làm tôi xúc động rất nhiều và tự hứa với bản thân phải thật cố gắng để không phụ lòng những bệnh nhân đã phó thác bệnh tình cho mình

Thế nhưng dù dùng hết cách thì bệnh tình của bà cũng chỉ đỡ thôi chứ không hết dứt được.Hết được thế nào khi mà mỗi ngày bà cụ phải đội mưa nắng đi hơn chục cây số chỉ với cây gậy và đôi đầu gối thoái hóa sưng đau. Tôi viết điều này ra mà cảm xúc nghẹn ngào vẫn y nguyên như ngày xưa đối diện với nó. Tôi cảm thấy thật bất lực khi nhìn bà đau đớn với đôi chân lam lũ cực khổ ở cái tuổi gần đất xa trời. Nhìn bà tôi cảm thấy thật có lỗi và hổ thẹn…cropped-nguoi_gia.jpg
Cái hạn chế của người thầy thuốc là chỉ chữa được bệnh tật của bệnh nhân chứ không thể chữa được hoàn cảnh nghèo khổ của họ. Nhìn bà cụ như vậy tôi muốn giúp mà chẳng biết giúp thế nào, và ngoài kia còn biết bao nhiêu ông cụ, bà cụ với hoàn cảnh tương tự mà với đồng lương còi cọc của tôi lúc đó thì giúp thế nào đây. Tôi trăn trở tự hỏi và dằn vặt bản thân trong nhiều ngày với sự bất lực, chán nản.

Và cuối cùng tôi đã tìm ra một con đường vẹn toàn,đó chính là ra kinh doanh.”Phi thương bất phú”, chỉ có kinh doanh mới có thể kiếm được nhiều tiền và chỉ có thật nhiều tiền thì tôi mới có giúp được nhiều người và khi ở một  vị thế là người thành công trong xã hội lúc đó tôi có thể kết nối được nhiều người cùng chung mục đích làm từ thiện  giúp đỡ mọi người có hoàn cảnh khó khăn.

Vì vậy tôi ra kinh doanh.

Published by

Lương y Duy

Phòng khám TÂM Y ĐƯỜNG

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s